Thứ Bảy, 30 tháng 3, 2013

QUẢ TRỨNG PHỤC SINH



1) Nguồn gốc

- Tại Trung Âu, vào đêm Phục Sinh, sau thánh lễ, vị linh mục Chính thống chúc lành cho các giỏ thực phẩm mỗi gia đình mang tới, trong đó có các món dành cho bữa tiệc ngày mai là bánh mì, ga-tô, pho-mát, thịt, và luôn luôn có ít quả trứng có khi được tô vẽ bên trên.

- Tại Biêlorussia và Ukraina, vào sáng Chúa Nhật Phục Sinh, những người chính thống phái Uniát (chấp nhận quyền bính của Đức giáo hoàng) cắt một quả trứng ra, sao cho đủ phần mỗi người trong nhà, và mỗi người ăn cách thật kính cẩn.

Người Chính thống giữ Mùa Chay nhiệm nhặt hơn ta, và trong bảy tuần, họ không ăn một tí thịt hay một tí mỡ thú vật nào, cũng không ăn cá (trừ một lần giữa Mùa Chay) để rồi vào ngày lễ Phục Sinh, họ ăn trứng: như vậy, quả trứng chấm dứt Mùa Chay và là món ăn có chất prô-tê-in đầu tiên của mùa Xuân và trở thành dấu chỉ sự đổi mới và báo tin mừng Phục Sinh.

- Tại Roumania, người ta cầm một quả trứng “cụng” vào quả trứng của chủ nhà và mừng lễ ông: “Christos a inviat” (Đức Kitô đã phục sinh). Người ta cũng thường viết thư trên các quả trứng và gửi cho những người họ thương mến.

Từ đó, phát sinh tục lệ gửi trứng Phục Sinh mừng nhau (trên đó có khi ghi một sứ điệp tôn giáo, có khi không), và thành hình một loại nghệ thuật dân gian truyền thống, có những quy luật, những ý nghĩa tượng trưng, khác nhau ít nhiều tùy miền, tùy xứ.
 

2) Ý nghĩa quả trứng Phục Sinh

Các ý nghĩa tượng trưng này, phần lớn là của Kitô giáo, nhưng cũng có liên hệ với những tập tục mê tín dị đoan ngoại giáo, vì nghi lễ quả trứng có trước Kitô giáo.

- Vào thời Thượng Cổ, quả trứng là dấu chỉ sự sống được đổi mới vào mùa Xuân: gà bắt đầu đẻ lại vào lúc các kho dự trữ mùa Đông vừa cạn.

- Trứng cũng tượng trưng sự phong nhiêu. Và đây là nguồn gốc của một vài phong tục đồng áng, còn tới ngày nay:

+ Tại Biêlorussia, người ta đăt một quả trứng có tô màu vào đám mạ lúa mạch, để mạ mọc cho tươi tốt.

+ Tại Roumania, người ta đặt trứng tại bốn góc cánh đồng để chống mưa đá.

- Tại Ukraina, người ta đặt vào luống cày thứ nhất hoặc luống cuối cùng một quả trứng, nhưng vào ngày lễ thánh Gioócgiô (23-4); mà ngày này lại là ngày lễ ngoại giáo kính Thần mùa màng Giaryla. Mẹ của vị thần này có những chìa khóa mở lòng đất làm cho trứng chim nở ra.

Ta thấy Kitô giáo và ngoại giáo lẫn lộn với nhau, và có liên hệ tới việc phụng tự người chết:

1) Tại Yougoslavia và Roumania, có một nghi lễ tưởng niệm người chết tại nghĩa trang. Mỗi gia đình mang theo thực phẩm (bắt buộc có trứng) và chia cho mỗi người, ưu tiên cho người khách. Người khách này, tượng trưng cho người quá cố, phải ăn trước. Nếu họ không ăn, người ta cho rằng người chết sẽ không được yên nghỉ.

2) Tại Hy-lạp và Biêlorussia, vào ngày Chúa Nhật Quasimodo (= Chúa Nhật II Phục Sinh), người ta mang trứng có tô màu hay vẽ hình đến mộ dâng cúng người chết. Ngày hôm ấy được gọi là ngày “Phục Sinh của Nav” (vào thời ngoại giáo, Nav là nơi hạnh phúc trọn hảo của linh hồn người chết).
 

3) Những thần lực huyền bí của quả trứng

Quả trứng và vỏ trứng có đủ thứ quyền lực thần bí:

- Tại Ukraina, người ta ném vỏ trứng lên mái nhà để bảo vệ ngôi nhà khỏi các thần dữ phá phách; người ta treo vỏ trứng vào cổ các bà son sẻ để họ có con.

- Người Sécbô ở Vojvodin giữ trứng Phục Sinh bên cạnh các thánh tượng (icons) trong 2-3 năm. Nếu ai bị thương, họ đập trứng và nghiền thành bột nhuyễn, rắc lên vết thương cho vết thương mau lên da non.

4) Hình thức

- Hình vẽ: vẽ đơn sơ, chẳng hạn: một bông hoa; vẽ phức tạp, chẳng hạn: những bình hoa, cây cối, muông thú, những dấu hiệu tôn giáo, lời cầu chúc, bài thơ,…

- Kỹ thuật trang trí, tùy miền và tùy thời, người ta dùng dầu vẽ pha nhựa cây, màu hóa học, bọc một lớp sáp rồi khắc lên, dán lên vỏ trứng những mẩu gỗ, vải, len, rơm, bột đồng…

Như thế, quả trứng Phục Sinh có trang trí chính là một phương tiện chuyển thông sứ điệp Phục Sinh (= sự đổi mới và sức sống). Hôm nay, chúng ta có thể dùng cách thức đó để cầu chúc cho nhau được đổi mới và có chan hòa sức sống mới của Đức Kitô Phục Sinh.
Lm PX Phan Long, ofm

HAPPY EASTER !!!!







HÃY ĐẾN GALILÊ!!!

Chúa Phục sinh đang hẹn gặp mỗi người chúng ta như Ngài đã từng hẹn các tông đồ tại Galilê, nhớ đến điểm hẹn nhé, đừng để Ngài chờ.
Happy Easter !!! chúc mừng lễ Phục Sinh đến tất cả những người thân yêu, những người ở xa mà con không thể gặp được, những người do hoàn cảnh mà con không thể liên lạc được, xin niềm vui, bình an và sự sống mới của chúa Phục sinh ở với mọi người trong suốt cuộc hành trình này.

SMLT spc

GOOD FRIDAY




CHẶNG ĐÀNG THÁNH GIÁ ĐẶC BIỆT


Dẫn nhập:

Lạy CGS, trong bầu khí trầm lắng của giờ cầu nguyện tối nay, chúng con quây quần nơi đây, chúng con tin Chúa đang hiện diện  giữa chúng con, chúng con xin cung kính thờ lạy CGS là cứu Chúa của chúng con.
Trong những ngày đặc biệt của Mùa chay thánh này, những ngày cuối cùng cho thấy Chúa đang từng bước hoàn tất ơn gọi làm người và hoàn thành công trình cứu độ. Chúng con ước ao được lần theo những bước chân cuối cùng thật quan trọng của Chúa để SN về ơn gọi và ý nghĩa cuộc đời, vì con đường thập giá Chúa mô phỏng lại hành trình cuộc đời mỗi người chúng con.
Khi SN những chặng đàng thánh giá này, xin cho chúng con hiểu được ý nghĩa của những đau khổ mà thân phận con người phải trải qua, xin cho chúng con có được sức mạnh của Chúa để có thể đón nhận và hoàn tất hành trình ơn gọi đời mình theo như Chúa muốn.

1.Chặng thứ 1: Bữa ăn cuối cùng-Tình yêu và sự phản bội. (Mt 26, 20-30)
  • Chiều đến ĐGS vào bàn tiệc với 12 môn đệ
  • Người nói, “một người trong anh em sẽ nộp thầy.....Đã hẳn con người ra đi theo như đã chép về người, nhưng khốn cho kẻ nào nộp con người, thà nó đừng sinh ra thì hơn”.
  • “Nội đêm nay, gà chưa kịp gáy, thì anh đã chối thầy 3 lần”.
Bữa ăn là nơi chia sẻ  hiệp thông, là lúc mọi người gần nhau hơn bao giờ hết. Bữa ăn chia tay lại càng là bữa ăn thiết thân nhất, thế nhưng chính trong bữa ăn cuối cùng này, Chúa nhận ra nhiều điều thật cay đắng: các môn đệ vô tư trước tâm trạng của Thầy, và sau bữa năn này, hai môn đệ thân tín sẽ phản bội mình. Họ có biết đây là bữa ăn cuối cùng của Thầy với họ chăng? Họ có nhận ra tâm trạng khác thường của Chúa không? Biết rằng những người đồ đệ thân tín nhất của mình đang ngồi cùng bàn với mình sẽ quay lưng phản  bội mình, Chúa đã phản ứng thế nào: trách móc, oán giận, căm thù…hay xót xa, bao dung và tha thứ?

2.Chặng thứ 2: CG trong vườn dầu (Mt 26, 36…)
  • “Tâm hồn Thầy buồn đến chết được, AE ở lại đây mà canh thức với thầy”.
  • Trong lúc Chúa cầu nguyện, các ông ngủ say: “Thế ra AE không thể canh thức với thầy một giờ sao?”
  • Người trở lại, thấy họ vẫn ngủ, người bỏ mặc họ và đi cầu nguyện tiếp.
  • “Đến giờ này mà vẫn ngủ sao, nào, đứng dậy, kẻ nộp Thầy đã đến”.
Trong lúc Chúa phải đối mặt với một sự giao tranh căng thẳng nhất, trong lúc Chúa phải trải qua những giây phút kinh khủng và sợ hãi nhất trong thân phận con người, trong lúc Chúa cần một sự gần gũi, chia sẻ, nâng đỡ…thì tất cả đều vô vọng. Ngài cô độc,,,cho đến giây phút cuối cùng trên thập giá. Ngài không tìm được một chỗ nương tựa nào nơi con người.
Đâu là sự vô tâm của con người thời nay, trong đó có cả chính tôi nữa?.

3.Chặng thứ 3: CG bị bắt: (Mt 26, 47-56)
  • Người còn đang nói thì một đám người rất đông mang gươm giáo, gậy gộc đến.
  • “Tôi là một tên cướp sao mà các ông đem gươm giáo gậy gộc đến bắt…. Nhưng tất cả sự việc xảy ra là để ứng nghiệm những lời chép trong sách các ngôn sứ”. Bấy giờ các môn đệ bỏ người mà chạy trốn hết.
Một cuộc đối đầu không cân xứng, một sự tương phản quá lớn: một bên là một đám người rất đông, với vũ khí, gậy gộc, hung hăng, một bên là CG, vô tội, đơn độc, không một ai kề cận, hiền lành, tay không. Chúa một mình đối diện với sự ác. Chúa không thể  dung bạo lực để chống lại bạo lực để bảo vệ mình, vì Chúa là tình yêu và chỉ có tình yêu thôi. Bạo lực chống lại bạo lực, sự ác đối đầu với sự ác, thì chỉ gây ra tai họa trầm trọng hơn thôi.

4. Chặng thứ 4: CG bị kết án và sỉ nhục (Mt 26, 57-68)
  • Thượng hội đồng tìm chứng gian buộc tội CG để lên án tử
  • “Chúng ta cần gì nhân chứng nữa, quý vị vừa nghe hắn nói phạm thượng đó, hắn đáng chết”. Rồi họ khạc nhổ vào Người, có kẻ còn tát vào mặt Người.
Qui luật gieo gió gặt bão không phải lúc nào cũng đúng, vì có những người cả đời chỉ gieo những điều tốt lành nhưng lại gặt bao điều bất hạnh. Đó là nghịch lý của cuộc đời. chính CG cũng phải nếm trải nghịch lý ấy. Ngài là Đấng vô tội và vô tội tuyệt đối, lại bị kết án với hai tội danh, còn tệ hơn một phạm nhân cướp của giết người. Ngài là Đấng mang lại sự công bằng bác ái, lại trở nên nạn nhân của của sự bất công, của một mưu đồ thâm độc. Ngài chưa hề làm hại một ai, thế nhưng ngài bị xúc phạm cách nặng nề cả danh dự và thể lý. Lạy Chúa, tới bao giờ thì sự bất công trên thế giới này sẽ chấm dứt?

5. Chặng thứ 5: Đức Mẹ dưới chân thập giá (Ga 19,25)
  • Đứng gần thập giá có thân mẫu người
  • Những lời Thánh vịnh đã chép về Ngài thật ứng ngiệm: “thân sâu bọ con bị mọi người kinh tởm,,,cả những người đã cùng con chia cơm sẻ bánh, mà nay cũng giơ gót đạp con”.
Con Thiên Chúa chết như một tội phạm, sứ giả tình thương và hòa bình chết giữa hận thù và bạo lực, Ngôi Hai TC nhâp thể làm người để sống với con người, nhưng cuối cùng chính con người lại chạy trốn ngài. Chỉ còn duy nhất một mình Mẹ dám đứng lại, và đứng bên cạnh Ngài cho đến giây phút cuối cùng, Ngôi Hai TC vẫn cần một người mẹ bên cạnh, không chỉ trong lúc thơ bé  mà còn cả  trong những giây phút quan trọng này nữa.

Kết: Lạy Mẹ Maria, Mẹ là người duy nhất chứng kiến toàn bộ chương trình cứu độ TC thực hiện qua ĐGS, chương trình cứu độ ấy không thể hoàn tất nếu không có sự cộng tác của Mẹ. Đây mới là lúc lời xin vâng của Mẹ được hoàn tất trọn vẹn. Xin Mẹ giúp chúng con được trung kiên trong hành trình ơn gọi đời mình, sẵn sàng cộng tác với Chúa để chương trình Ngài được hoàn tất tốt đẹp nơi cuộc đời mỗi người chúng con.

SMLT spc


Holy Thursday

CANH THỨC ĐÊM VƯỜN DẦU
Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, giờ phút này, trong lúc mọi người đã ngủ say, chúng con được ở lại bên Chúa, cùng canh thức với Chúa trong những giây phút cô đơn hãi hung nhất trong cuộc thương khó. Xin cho chúng con đón nhận và nếm cảm được tình yêu Chúa dành cho chúng con, một tình yêu kiên định, dù phải cô đơn, phản bôi, một tình yêu vượt lên trên sự hàm hồ của con người, sự phi lý của thập giá. Tình yêu tuyệt đối trung thành!

Tin Mừng Mc 14, 33b-38
Thinh lặng (sau 5’ mỗi người lặp lại một câu Tin Mừng)
Hát:

Lạy Chúa Giêsu Thánh Thể, trong giờ phút linh thiêng này, chúng con xin tạ ơn Chúa vì sự hiện diện âm thầm của Chúa ngày ngày trong nhà tạm này, tạ ơn vì kho tàng ân sủng Chúa đổ xuống trên chúng con qua hy tế thập giá mỗi ngày trong thánh lễ, tạ ơn vì lòng thương xót, bao dung và tha thứ mỗi khi Chúa đến thăm tâm hồn con. Chúng con xin cúi đầu tạ lỗi vì những lần vô ơn, hờ hững và bất kính đối với Chúa. Xin cho tâm hồn con chỉ khao khát mình Chúa, để biết năng tìm đến với Bí Tích Thánh Thể để kín múc lấy nguồn sinh lực cho hành trình ơn gọi đời mình.  Amen.

Tiền Thỉnh Sinh spc

Thứ Ba, 26 tháng 3, 2013

Chuyện vui....có thật.!!!


ÁP DỤNG KINH THÁNH

Ba ông thầy dòng đi thành phố về, dọc đường ghé vào một quán nhỏ ăn trưa. Quán hôm ấy chỉ có thịt luộc, cá kho và rau muống chấm mắm ớt.
Một thầy nổi hứng đề nghị :
- Hễ ai đọc được câu Kinh Thánh chỉ về món ăn nào, thì ăn món đó. Hễ ai không đọc được thì phải chờ người khác ăn xong mới được ăn. Hai thầy kia nổi máu anh hùng, chịu liền.
Thầy thứ nhất thấy đĩa thịt liền đọc :
- “Mọi động vật sẽ là thức ăn của ngươi”. Đọc xong, thầy kéo đĩa thịt về phía mình.
Thầy thứ hai thấy đĩa cá vội tiếp luôn:
- “Cầm năm chiếc bánh và hai con cá, Chúa Giêsu ngước mắt lên trời đọc lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho …” Thầy vừa đọc vừa kéo đĩa cá kho về phía mình, đắc thắng.
Đĩa rau muống còn đó. Ai nấy đều nặn óc cố nghĩ ra câu Kinh Thánh nào nói đến rau muống. Bỗng thầy thứ ba mỉm cười, một tay cầm chén nước mắm, một tay bốc rau luộc chấm vào mắm, vừa đọc vừa vẩy vào hai thầy kia :
- “Lạy chúa, xin dùng cành hương thảo rảy nước trên tôi, thì tôi được sạch !”
Hai thầy bị vẩy nước mắm la toáng lên, và vội vàng đi lau rửa. Thầy thứ ba còn lại, ung dung… xơi hết.
(Sưu tầm)

Thứ Hai, 25 tháng 3, 2013

DỄ VÀ KHÓ

Dễ là khi bạn có một chỗ trong sổ địa chỉ của một người, nhưng khó là khi bạn tìm được một chỗ trong trái tim của người đó.

Dễ là khi đánh giá lỗi lầm của người khác, nhưng khó là khi nhận ra sai lầm của chính mình. 

Dễ là khi nói mà không suy nghĩ, nhưng khó là khi biết kiểm soát những lời nói của mình.

Dễ là khi làm tổn thương một người mà bạn yêu thương, nhưng khó là khi hàn gắn vết thương đó.

Dễ là khi tha thứ cho người khác, nhưng khó là khi làm cho người khác tha thứ cho mình.

Dễ là khi đặt ra các nguyên tắc, nhưng khó là khi làm theo chúng. 

Dễ là khi nằm mơ hàng đêm, nhưng khó là khi chiến đấu vì một ước mơ. 

Dễ là khi thể hiện chiến thắng, nhưng khó là khi nhìn nhận một thất bại.

Dễ là khi vấp phải một hòn đá và ngã, nhưng khó là khi đứng dậy và đi tiếp. 

Dễ là khi hứa một điều với ai đó, nhưng khó là khi hoàn thành lời hứa đó.

Dễ là khi chúng ta nói rằng chúng ta yêu thương, nhưng khó là khi làm cho người khác cảm thấy như thế hàng ngày.

Dễ là khi phê bình người khác, nhưng khó là khi cải thiện chính bản thân mình. 

Dễ là khi để xảy ra sai lầm, nhưng khó là khi học từ những sai lầm đó.

Dễ là khi buồn bực vì một điều gì đó mất đi, nhưng khó là khi quan tâm đủ đến điều đó để đừng làm mất.

Dễ là khi nghĩ về một việc, nhưng khó là khi ngừng suy nghĩ và bắt đầu hành động.

Dễ là khi nghĩ xấu về người khác, nhưng khó là khi cho họ niềm tin.

Dễ là khi nhận, nhưng khó là khi cho.Dễ là khi đọc những điều này, nhưng khó là khi bạn thực hiện nó.Nếu cơ hội mãi không gõ cửa, bạn phải xem mình đã xây cánh cửa đó chưa đã ...

(Sưu tầm)
ALÔ...CHÚA
Nói chuyện với Thiên Chúa không phải là một sự độc thoại; đừng có nói không ngưng nghỉ; hãy chịu khó lắng nghe Người đang nói ở đầu dây bên kia. Điều đó rất quan trọng.

1.  Đừng bấm số cách vội vàng; một chút thinh lặng có thể rất hạnh phúc; nó cắt đứt với những ồn ào bên ngoài.

  1. Nói chuyện với Thiên Chúa không phải là một sự độc thoại; đừng có nói không ngưng nghỉ; hãy chịu khó lắng nghe Người đang nói ở đầu dây bên kia.  Điều đó rất quan trọng.
  2. Nếu cuộc đàm thoại bị đứt, hãy kiểm tra xem có phải chính bạn đã cúp máy hay không.
  3. Đừng tập thói quen chỉ gọi Chúa trong trường hợp khẩn cấp.
  4. Đừng có phôn cho Chúa chỉ trong những thời gian khuyến mãi.  Những cuộc gọi cho dù là ngắn ngủi, lúc ban ngày cũng rất quý báu.
  5. Hãy lưu ý, những cuộc gọi cho Chúa đều miễn phí!  Đừng bỏ lỡ.
  6. Hãy nhớ gọi lại cho Chúa khi Người để lại tin nhắn trong máy của bạn.
Ghi chú:
Nếu tuân thủ bảy chỉ dẫn trên mà vẫn khó liên lạc với Thiên Chúa, đừng quên rằng Thiên Chúa có ba đường dây để liên lạc: Đường dây Chúa Cha, đường dây Chúa Con và đường dây Chúa Thánh Thần.  Đường dây sau cùng này thường không bị kẹt.  Nó rất chất lượng.
Nếu máy của bạn vẫn không hoạt động, hãy nối nó vào cục sạc của bí tích hoà giải; nó sẽ hoạt động trở lại cách nhanh chóng.  Những thiết bị này được bảo hành trọn đời.

(Sưu tầm)
LUI VÀO NƠI HOANG VẮNG
Mc 6, 30-34

I.Định tâm: Kinh dọn lòng: xin cho tất cả ý hướng, hành vi và hoạt động của con hoàn toàn qui hướng về việc phụng sự và ca tụng Chúa chí tôn.

II. Khung cảnh: tôi đang ở giữa một sa mạc, hay một thung lũng rộng mêng mông, chỉ có tiếng gió nhẹ, không một bóng người, chỉ có Chúa và tôi.

III. Ơn xin: xin cho con biết quảng đại dứt bỏ hết những ồn ào, ngổn ngang, bề bộn trong cuộc sống để lui vào nơi ‘thanh vắng’ của cõi lòng con, ở đó, con sẽ được ‘ở với Chúa’ và nghỉ ngơi bên Chúa.

IV. Suy niệm (Dùng ngũ quan để CN)
1.Các tông đồ tụ họp chung quanh ĐG và kể cho Người nghe (c. 30)
Dừng lại thật lâu để chiêm ngắm cảnh này: Sau cuộc hành trình đầu tiên đầy thú vị, các môn đệ trở về gặp lại Thầy Giêsu, họ vây quanh quanh Thầy mình. Hãy lắng nghe họ đang thi nhau kể cho Thầy nghe tất cả những gì họ đã làm và đã dạy. Những ông  dân chài, đánh cá, ít học, nói năng cộc lốc, trở thành người rao giảng mạnh bạo Tin Mừng về Nước Trời. Hãy quan sát và cảm niệm niềm vui của Chúa Giêsu thấy đệ tử của mình vui vì đã có thể đuổi được quỷ, chữa được bệnh.

2. Hãy lánh riêng ra (c. 31)
Chúa GS không chỉ hài lòng với kết quả tông đồ có được, song song với niềm vui tỏ lộ ra bên ngoài của các ông, Chúa nhìn thấy được sự mệt mỏi, vất vả của họ trong những ngày qua. “Anh em hãy lánh riêng ra, đến một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút.” (c.31). Hãy dừng lại để cảm nhận cái mà người ta gọi là ‘cái tình’ ‘cái tấm lòng’ nơi ĐG. Sống trên đời này cần có một tấm lòng, điều ấy thật chí lý, sự chăm lo, cảm thông, quan tâm đến người khác là một nghĩa cử cao đẹp, ý nghĩa và cần thiết cho mọi hạng người ở mọi thời đại.
Lời mời của Thầy Giêsu hôm nay vẫn dành cho tôi, những con người tất bật, vội vã, lo âu và căng thẳng, những con người kiệt sức vì đòi hỏi của công việc hay vì nghiện việc.
Gặp gỡ, phục vụ, học hành là cần thiết nhưng tất cả đều cần có điểm dừng. Công việc là vấn đề muôn thuở, có làm ngày làm đêm cũng không bao giờ hết, điều quan trọng là biết tách mình khỏi đám đông và khỏi bận tâm đúng lúc, trở về nơi sâu thẳm của cõi lòng để lấy lại quân bình cho đời sống thể lý, để tìm lại chính bản thân mình, cái ‘bản thân’ đã bị biến mất trong hàng đống công việc.
Lui vào nơi hoang vắng cũng là đến một nơi hoang mạc để gặp gỡ một Đấng đang chờ đợi ta, để được nghỉ ngơi bên Ngài, được Ngài chăm sóc và nuôi dưỡng.
Vào hoang mạc cũng có nghĩa là biết dành thời gian để lòng mình lắng xuống, để đọc lại những biến cố đã xảy ra trong đời mình, nhìn lại những kinh nghiệm mình đã trải qua bằng cái nhìn của Chúa, cả những khó khăn và thất bại, những bất trung và vấp ngã…
Nhưng vào hoang mạc không phải chỉ để nhìn lui, mà còn để nhìn tới. Các tông đồ cần vượt qua những hứng khởi nhất thời do thành công. Họ cần trầm lắng để chuẩn bị cho những khó khăn sắp đến.

3. Hoang mạc, nơi hoang vắng ở đâu?
  • TRONG TÂM HỒN CỦA NGƯỜI BÌNH AN
Chắc hẳn rằng mỗi người chúng ta đều hiểu ý nghĩa và sự quan trọng của thanh vắng đối với việc cầu nguyện và gặp gỡ Đức Kitô. Nhưng làm sao chúng ta tạo được bầu khí thinh lặng và thanh vắng đó nếu như chúng ta không có đời sống nội tâm và bình an trong tâm hồn? Theo kinh nghiệm vị ẩn sĩ Nil, coi thanh vắng trong tâm hồn là một tính trầm tư trong cuộc sống của người đan sĩ. Nó như là một cái thuẫn để che chở người đan sĩ trong thử thách, những cám dỗ, những kẻ thù trong cuộc sống hằng ngày. Ngài nói: “Sự trầm tư là một cái thuẫn. Người đan sĩ thích cái trầm tư, thì mũi tên của kẻ thù không làm ta bị thương, những kẻ nào sống trà trộn với kẻ ngoài, thì người đó nhận được mũi tên không ngừng.”
Nói như thế không có nghĩa là lúc nào cũng phải khép mình trong bốn bức tường không dám dấn thân ra ngoài. Nhưng trái lại, ta phải làm sao để dù phải sống trà trộn với bên ngoài, dù chúng ta phải nhận nhiều mũi tên mà không bị thương tích.

  • THANH VẮNG LÀ ĐIỂM HẸN CỦA TÌNH YÊU
Tình yêu thực sự đòi hỏi có sự tế nhị, kín đáo. Đó là tình yêu đời thường, còn tình yêu của Chúa đối với con người thì sao? Ngài yêu ta, trong tế nhị và cũng thật kín đáo, Ngài mong ta đáp trả và tôn trọng quyền tự do đáp trả ấy. Thanh vắng là tiếng gọi thầm kín của thượng đế, hay trong Kinh Thánh Cựu ước có nói: “Ta quyến rũ nó, đưa nó vào sa mạc, để lòng bên lòng. Ta cùng nó thổ lộ tâm tình.” Vâng, đứng trước sự phản bội của dân Israel, Thiên Chúa không thể nào chấp nhận sự bất trung. Nhưng vì Ngài đã yêu họ, không muốn họ sa vào vòng vây của tội lỗi nên đưa họ vào sa mạc tình yêu, để chính trong nơi này con người cảm nhận được sự huyền nhiệm tình yêu Thiên Chúa dành cho mình.

·         THANH VẮNG THU HÚT NHỮNG TÂM HỒN YÊU MẾN CHÚA
Cái gì đã thu hút thanh niên 17 tuổi rất thông minh, giàu có, đạo đức đã từ bỏ tất cả mọi sự ở trần gian này để đi vào nơi cô tịnh thanh vắng, ẩn mình và cầu nguyện trong một hốc đá hơn chục năm, đó là thánh Biển Đức, tổ phụ lập dòng Chiêm niệm. Bởi, Ngài đã nghe được tiếng mời gọi vang lên trong tâm hồn mình, và trong sự thanh vắng của trời đất, trong sự cô tịch của tâm hồn, Ngài gặp được TC. Còn biết bao tâm hồn khác cũng lắng nghe tiếng gọi âm thầm của Chúa và đi tìm cô tịch để gặp gỡ Đức Kitô. Mặc dù không ddễ để tìm được nơi thánh vắng, nhưng chúng ta vẫn cứ phải tìm ‘chỗ vắng’ riêng cho mình với Chúa suốt đời.
Thuythuythuyspc
(Linh Thao - Tiền Thỉnh Sinh SPC 2013)