Mỗi ngày sống là một trang giấy mới, mới tinh khôi. Hãy cùng Chúa viết vào đó những gì ý nghĩa nhất và những gì mà bạn tâm đắc nhất.
Thứ Hai, 7 tháng 10, 2013
Lang thang....
“Melbourne oi ! Cu moi lan ta ve tham . Long ta xao xuyen bao nhieu ki niem vong ve. Nguoi van hien ngang manh me de che cho doan
con. Nguoi da nuoi ta , day ta, cham soc ta luc ta
chao doi noi xu moi. Mot nua ta cam ta on nguoi da lam nguoi me thu 2
luon doi buoc va nang do nhung buoc di cua ta tren cuoc doi. De gio day ta ve tham nguoi voi niem hanh dien . Ta da lam duoc nhung gi nguoi da day ta.” 5/10/2013.
Những người bạn Dakmil ở Melbourne
Tình cờ đọc được chia sẻ của Nguyên trên dòng thời gian, làm mình nhớ Nguyên thật nhiều. Nhớ lại những ngày Nguyên ở Sàigòn một mình, so với Đức Minh, Sàigòn cũng là người Mẹ thứ hai cưu mang Nguyên và dạy Nguyên bài học làm người. Nhưng ít ra, ở Sàigòn vẫn còn có Dì, cho dù dì chẳng làm được gì cho Nguyên, còn ở Melbourne thì không. Hình như cuộc đời của Nguyên là phải sống xa những người thân yêu, tuy vậy, Nguyên vẫn giữ được trong lòng những tình thương ấm áp, ngọt ngào, rất trân trọng tình máu mủ ruột thịt. Nhờ vậy mà Nguyên đã trưởng thành rất nhanh trong cách suy nghĩ, đã khôn lớn trong cách sống, đã chín chắn trong quyết định và rất sâu sắc trong các mối tương quan.
Tạ ơn Chúa và Mẹ Maria, Đấng đã che chở, yêu thương và bù đắp những tình cảm thân thương cho Nguyên, để hôm nay, Nguyên có thể bước đi vững chắc bằng đôi chân của mình, và còn có thể dẫn người khác đi nữa.
Vậy là Nguyên của Dì đã lớn thật rồi, dì không được phép gọi là 'nhóc' nữa.
Dì Thủy
Thứ Tư, 18 tháng 9, 2013
47th GENERAL CHAPTER OF SISTERS OF
ST. PAUL OF CHARTRES
(09/09/2013-13/010/2013)
Let us thank the Lord, He has given us a new Mother General! Mother Maria Goretti LEE (Korea)
Mother Maria Goretti LEE
Newly Elected General Council
Congratulations!
Chủ Nhật, 15 tháng 9, 2013
TRUNG THU VỚI CÁC EM NHIỄM HIV
Chiều 14.09.2013, tại số 4 Tôn Đức Thắng, trụ sở chính của dòng Phaolô Sàigòn, các Soeurs trong ngành y tế và xã hội, cùng với các cha, các thầy dòng Camêlo đã tổ chức một ngày hội trăng rằm cho các em Mái Ấm Mai Tâm và một số em bị nhiễm HIV nhưng sống tại các gia đình trong thành phố.
Mái ấm Mai tâm là mái ấm các em mồ côi nhiễm HIV, đa số các em không còn ba mẹ, ngay từ lúc chào đời đã mang trong mình mầm bệnh của thời đại.
Mái ấm này do các Cha dòng Camêlo thành lập, cùng với một số Soeurs dòng Phaolo Sàigòn cộng tác để chăm sóc và nuôi dạy các em.
Nhóm múa Thanh Tuyển SPC
Cùng có mặt trong đêm hội trăng rằm, nhiều nghệ sĩ công giáo đã đội mưa đến chơi và hát với các em.
Ca sĩ Quang Thái
Trong một thời điểm mà báo chí mỗi ngày tràn ngập toàn những thông tin tiêu cực, giết người, cướp của, đầu độc nhau, hưởng thụ, vô cảm…. tưởng như thế giới này đang ngày càng đi vào đêm đen, thì đâu đó ta vẫn gặp thấy những tâm hồn cao thượng, những người dám sống, dám đấu tranh, dám bảo vệ những người khác, một cách âm thầm. Họ là những những đốm sáng giữa một thế giới đầy bóng tối như hôm nay.
SMLT spc
Ca sĩ Đông Nghi
Thứ Sáu, 13 tháng 9, 2013
LỄ SUY TÔN THÁNH GIÁ
Người Kitô hữu nào hẳn cũng được dạy làm dấu Thánh giá từ khi còn rất bé. Mẹ cầm tay ta làm dấu thánh giá đơn, rồi thánh giá kép, trên trán, trên miệng, trên ngực...
Từ đó, Thánh giá hiện diện mỗi ngày trong đời ta như dấu chỉ “ta là người có đạo”, như là bằng chứng đơn sơ và dễ thấy nhất của việc tuyên xưng niềm tin vào Đức Kitô.
Lớn lên một chút, được ba mẹ dắt đến nhà thờ, ta bắt gặp Thánh giá hiện diện khắp nơi: trên nóc nhà thờ, trên bàn thờ, quanh nhà thờ.
“Vì dấu Thánh giá, xin chữa chúng con cho khỏi sự dữ, nhân danh Cha và Con, và Thánh Thần…” Lời kinh giản dị ta nhẩm theo cộng đoàn trong lúc đưa tay cung kính làm dấu Thánh giá trên mình đã gói gọn chân lý này: Thánh giá, nơi đã từng treo Đấng Cứu Thế, là cây mang lại hoa trái tuyệt diệu, là cây sức mạnh, là gươm đánh đuổi mọi sự dữ và làm cho Sa tan - Kẻ Thù của Ơn Cứu độ - phải khiếp sợ. Việc ghi dấu Thánh Giá nhắc ta nhớ điều quan trọng nhất của đời ta: Ta thuộc về Đức Kitô.
SMLT spc
Thứ Năm, 5 tháng 9, 2013
CTRL- ALT-DEL
Những người biết sử dụng vi tính chúng ta đều biết có tổ hợp phím Ctrl-Alt-Del có tác dụng khởi động lại máy. Đôi khi trong cuộc sống ta cũng muốn “khởi động” lại một khoảng thời gian đã qua để có thể sửa chữa những sai lầm hay làm một điều mình chưa làm được. Nhưng chúng ta cũng biết rằng, cuộc sống không phải là một chiếc máy tính và những gì đã qua là không thể lấy lại được. Nhưng như thế không có nghĩa rằng cuộc sống không có 3 phím quý báu ấy.
- Control: Hãy biết điều khiển suy nghĩ, hành động của bạn ở mọi trường hợp để không phải hối hận vì những gì bạn đã gây ra.
- Alternate: Phải biết luân phiên giữa tiếng cười và nước mắt. Cuộc sống không phải lúc nào cũng suôn sẻ, nhưng bạn phải nhớ rằng “sau cơn mưa trời lại sáng”
- Delete: Hãy xóa bỏ những ý nghĩ tiêu cực, những định kiến hẹp hòi và tất cả những gì ngăn trở bạn làm việc cùng mọi người. Nhiệt tình và hợp tác sẽ là chìa khóa để bạn vươn tới thành công.
Như vậy, chỉ cần biết kết hợp 3 phím quý giá này, bạn sẽ chẳng bao giờ phải ước có thể khởi động lại cuộc sống của mình.
Nếu bạn muốn trở nên thú vị, hãy thích thú; nếu bạn muốn được hài lòng, hãy làm người khác hài lòng; nếu bạn muốn được yêu, hãy tỏ ra đáng yêu; nếu bạn muốn được giúp đỡ, hãy sẵn lòng giúp đỡ. William Arthur Ward
1. LẮNG NGHE không chen ngang.
***
2. ĂN NÓI không buộc tội. ***
3. CHO ĐI không giữ lại.
***
4. CẦU NGUYỆN không ngưng nghỉ.
***
5. TRẢ LỜI không tranh cãi.
***
6. CHIA SẺ không giả dối.
***
7. TẬN HƯỞNG không phàn nàn.
***
8. TIN TƯỞNG không lung lay.
***
9. THA THỨ không trừng phạt.
***
10. HỨA HẸN không được quên.
***
Thiên đường được tạo ra cho những trái tim dịu dàng; địa ngục, cho những trái tim không biết yêu thương. - Voltaire
Thứ Năm, 15 tháng 8, 2013
Hôm nay 16.08.2013, con nhận các em Tiền Tập, bắt đầu một niên khóa mới, một hành trình đào luyện mới. Tạ ơn Chúa đã cho con hoàn thành tốt đẹp khóa đồng hành với các em khóa 2012, mặc dù con đã cố gắng để không một ai trong số các em bị hư mất, nhưng vẫn không thể trọn vẹn được, Chúa biết và Chúa hiểu cho con là đủ rồi.
Hơn một tháng nay con ở một mình ‘giữ chùa’, yên tĩnh và nhẹ nhàng hơn một chút nhưng cũng hiu quạnh ‘ngó vào chuồng bò bê hết sạch’. Hôm nay bò bê lại đầy chuồng, năm nay đông hơn năm ngoái, hứa hẹn nhiều vất vả và hy sinh. Con gởi gắm các em trong tay Chúa.
Bài cầu nguyện đón Tiền Tập
CUỘC ĐỔI ĐỜI TẬN CĂN
(Pl 3, 7-14)
Ơn gọi là một ân sủng, nhưng cũng là một sự chọn lựa và là một hành trình. Nói về kinh nghiệm và hành trình ơn gọi, chắc không có kinh nghiệm nào có thể so sánh với kinh nghiệm của thánh Phaolo, vị thánh bổn mạng của chúng ta.
Đọc lại cuộc đời Thánh Phaolô, ta thấy một chương trình tuyệt diệu của Thiên Chúa, ơn gọi của Ngài quả là một mầu nhiệm lạ lùng, đến nỗi cuộc đời và ơn gọi của Phaolô gắn liền với biến cố ngã ngựa đầy ấn tượng ở Đamas. Tuy thế, cuộc đời và hành trình ơn gọi của Ngài không chỉ gói gọn trong biến cố lạ lùng vĩ đại là ‘cú ngã ngựa lịch sử’ trên đường Damas ấy, mà điều làm nên sự kì diệu và nhiệm mầu trong cuộc đời của Ngài chính là ‘cuộc đổi đời’ tận căn. Chính biến cố Damas tạo nên một ngã rẽ cuộc đời, một ngã rẽ hoàn toàn mới, ngã rẽ này chính là bản lề, khai mở một công cuộc sáng tạo mới, một hành trình để làm nên một Phaolo vĩ đại như ngày hôm nay.
Đọc Pl 3, 7-14
1. Cuộc đời này cần có một lẽ sống, một hướng đi
Một cuộc đời không lẽ sống là cuộc đời vô nghĩa, một hành trình không có định hướng là một hành trình không tương lai. Không có lẽ sống, con người sẽ như lục bình trôi, sẽ sống một cách hời hợt, ngay cả bản thân cũng chẳng thấy đời mình có chút ý nghĩa nào.
Phaolô là một con người luôn có lẽ sống, cho dù trước kia, Phaolo sống trong lầm lạc, hoàn toàn dựa theo Lề luật, nhưng đó vẫn là lẽ sống của ông. Sau biến cố Damas, ông đã tìm được lẽ sống chân chính, là Đức Kitô. Như thế, lúc nào Phaolo cũng có lẽ sống để theo, thành thử lúc nào Phaolô cũng nhiệt tình, cũng cảm thấy đời mình có ý nghĩa.
Lạy Chúa, khi chọn đời sống thánh hiến, chắc chắn con đã chọn cho mình một lý tưởng sống, nhưng liệu lý tưởng ấy, lẽ sống ấy có chi phối và hướng dẫn lời nói, hành động và cách sống của con không?
Hôm nay, khi được tiến bước vào một giai đoạn mới, Chúa mời gọi con xác tín lại lý tưởng con đang theo đuổi, xin cho con biết điều chỉnh lại hướng đi, chỉnh đốn lại cuộc sống thế nào cho phù hợp với lẽ sống mà con đã chọn.
2. Cuộc gặp gỡ đổi đời của Phaolô
Biến cố Đa-mát đánh dấu một khúc quanh, đánh dấu một khởi điểm vô cùng quan trọng trong của cuộc đổi đời toàn diện của Phaolô. Kinh nghiệm này được Phaolo diễn tả trong thư Philiphe, lá thư được viết vào lúc gần cuối đời, khi Ngài bị cầm tù, Ngài không miêu tả cuộc gặp gỡ này như một biến cố, mà là sự đúc kết của một kinh nghiệm sâu xa làm nên cuộc đời của mình. “….”
Biến cố ấy giúp Phaolô hiểu rằng mình đã lầm: Lầm vì đã quá cậy dựa vào Luật; lầm vì đã quá tự mãn với những hiểu biết về Luật của mình; lầm vì quá tự hào về những cố gắng sống theo Luật từ trước cho tới nay. Biến cố ấy vạch trần một sự thật phũ phàng về ông, đó là thù ghét và bách hại Đức Giêsu.
Nhưng điều đáng ngưỡng mộ nơi Phaolô là khi biết mình lầm, Phaolô không ngần ngại từ bỏ tất cả: "Tôi coi tất cả mọi sự là thiệt thòi so với mối lợi tuyệt vời là được biết Đức Giêsu Kitô. Vì Người (Đức Kitô), tôi đành mất hết, và tôi coi tất cả như rác, để được Đức Kitô và được kết hợp với Người" (Pl 3,8-9).
Biến cố ngã ngựa là biến cố bản lề chia đôi cuộc đời Phaolo ra hai nửa khác nhau hoàn toàn.
Từ một chàng thanh niên tin tưởng cuồng nhiệt vào luật lệ Do Thái, thậm chí bàn tay vấy máu trong những cuộc bách hại Kitô hữu, trở thành một người hăng say can đảm tuyên xưng niềm tin của mình vào Đức Kitô, bất kể sự e dè nghi ngại của những người Kitô hữu và bất kể sự nguy hại tính mạng.
Từ một Saolô mù quáng hận thù, nhưng khi gặp được ánh sáng Chúa Kitô bao phủ, ông đã để cặp mắt mình được thanh tẩy, mở đầu cho một nửa đời khác bước đi trong ánh sáng tình yêu của Thiên Chúa.
Từ là một Saolô kiêu căng tin vào sức mạnh của con người, trở thành một Phaolô bị quật ngã, chấp nhận mình yếu đuối, chỉ còn tin vào sức mạnh của Thiên Chúa“Tôi có thể làm mọi sự trong Đấng là sức mạnh tôi”. Phaolô đổi hướng đi 180 độ: từ chỗ tự mãn tưởng mình toàn năng có thể tự cứu rỗi qua những gì mình làm, tới chỗ nhận rằng mình tùy thuộc và tín thác hoàn toàn nơi Chúa Kitô.
Lạy Chúa, chắc chắn con không có một quá khứ hào hùng như Phaolo, cũng không hy vọng có một cú ngã ngựa lịch sử như ông, nhưng chắc chắn mỗi ngườichúng con cũng có những trang sử đời mình với những yếu đuối phản bội, những lầm lạc, kiêu hãnh…và như thế con cũng cần một cuộc hoán cải thật sự trên hành trình theo Chúa, cần một sự thay đổi tận căn trong năm đào luyện sắp tới.
Chúng con xin tạ ơn Chúa đã gọi chúng con lên Tiền tập, đây chẳng phải là một một biến cố bản lề mở ra một trang sử mới, một bước ngoặt trong ơn gọi của chúng con sao? Đây là một cơ hội để chúng con làm lại một khởi đầu mới, xin cho chúng con can đảm để dứt bỏ một thái độ sống hời hợt, thiếu dấn thân, lối sống nửa chừng, dám vứt bỏ những gì không đẹp lòng Chúa để lao về phía trước với niềm tin tưởng và mê say tìm kiếm Chúa mà thôi.
3. Đức Kitô chính là lẽ sống mới,
Từ khi tìm ra cho mình một lẽ sống mới, đó là Đức Giêsu Kitô, Phaolô hoàn toàn sống theo Đức Kitô, sống vì Ngài, sống trong Ngài, sống cho Ngài. "Tôi sống, nhưng không phải tôi sống, mà là Đức Kitô sống trong tôi" (Gl 2,20).
Từ đây, cuộc đời của Phaolo mang một sắc thái mới, từ sau cuộc gặp gỡ đổi đời ấy Phaolô say mê Chúa Kitô chịu đóng đanh tới độ ông không còn trông thấy gì khác ngoài Chúa Kitô. Phaolô coi tất cả mọi sự trên trần gian này là thứ rác rưởi và chấp nhận chịu mất mát mọi sự kể cả mạng sống mình, miễn là được biết Đức Kitô (Pl 3,8-9).
“Tôi chỉ chú ý đến một điều, là quên đi chặng đường đã qua, để lao mình về phía trước. Tôi chạy thẳng tới đích, để chiếm cho được phần thưởng” (Pl 3, 14). Quên đi chuyện gì đã qua, không phải vì nó không đáng nhớ, mà là vì lời mời gọi phía trước quá mãnh liệt. Chỉ có một con đường toàn thiện mang tên con đường Giêsu, chính bởi vậy cứ nhắm đích ấy mà lao tới.
Lạy Chúa Giêsu, có một điều duy nhất thúc đẩy con bước đi, và làm cho con an tâm bước tới, đó là tình yêu Chúa, vâng, đôi chân con vẫn tiếp tục vui bước, vì biết Chúa vẫn còn thương con. Phần con, con chỉ cần buông mình để Chúa chiếm lấy.
Chỉ mong tôi chẳng còn gì, nhờ thế được gọi người là tất cả của tôi.
Chỉ mong ý muốn trong tôi chẳng còn gì, nhờ thế cảm thấy người ở mọi chốn, mọi nơi, đến với người trong mọi thứ mọi điều và dâng người tình tôi lúc nào cũng được.
Chỉ mong tôi chẳng còn gì nhờ thế không bao giờ lẩn tránh được người.
Chỉ mong ràng buộc trong tôi chẳng còn gì, nhờ thế trói buộc được thân mình vào ý người muốn, và nhờ thế thực hiện ý người trong suốt đời tôi ý ấy là tình yêu người ràng buộc thân tôi.
(Lời Dâng 34)
Lạy Chúa ước gì đó cũng là tâm tình của từng chị em chúng con, nhữg người đang đứng ở ngưỡng của của giai đoạn Tiền tập, xin Chúa cho chúng con tìm gặp được Chúa, và càng ngày càng xác tín rằng, Chúa chính là lẽ sống của cuộc đời chúng con, để chúng con sẵn sàng cộng tác với ơn Chúa, để được Chúa chiếm hữu và biến đổi con từng ngày trong ơn thánh, để càng ngày chúng con càng trở nên người của Chúa. Amen.
SMLT spc
Thứ Tư, 14 tháng 8, 2013
NGHE ASIA HÁT VỀ MẸ
Bài hát được viết ra từ một kinh nghiệm đức tin của Nhạc sĩ Trúc Hồ. Xin kính dâng lên Mẹ của con bài hát này trong ngày Lễ Mẹ về trời.
SMLT, spc
VIẾT CHO MỘT PHÚT VÔ THƯỜNG
"Ta được sinh không phải để biến mất, ta được sinh ra là để ghi dấu lại trong cõi đời này" (Sunflower).
Cùng với giọt thời gian... Xuân qua. Đông đến. Thu tàn. Hạ sang...
Ở nơi cõi vô thường này, "hạnh phúc chẳng bao giờ là vĩnh cửu và tất nhiên khổ đau cũng sẽ không bao giờ là mãi mãi!". Sẽ có vui có buồn, có sướng có khổ...đan xen, xâu chuỗi trong suốt một kiếp người.
Ở nơi cõi vô thường này, mọi sự xung quanh mình đổi thay. Và mình cũng thay đổi. Đến một lúc nào đó, mình chợt nhận ra sao mình bây giờ khác quá! không biết mình "thay đổi" hay "trưởng thành"?
Thì cũng phải thôi, cuộc sống là cõi vô thường. Cõi vô thường với biết bao điều biến hóa, qui luật vô thường, ai mà thoát được.
Sách Giảng Viên nói: Phù vân trên mọi phù vân, mọi sự chỉ là phù vân. Những gì mà trước đây hay mới chỉ hôm qua, là ,,,tất cả,,,bây giờ đã chẳng còn gì,,,,một tâm hồn quá gắn bó với những gì là bền vững, thì qui luật này quả là bất nhân. Mình phải học để đón nhận qui luật này, để hiểu được ý nghĩa của nó, đừng nên suy nghĩ và hoài niệm quá nhiều.
Mình vẫn mong ước một cuộc sống bình yên, lặng lẽ giữa chốn vô thường: Bình yên không phải là khi ta sống ở một nơi yên tĩnh, mà ngay cả ở nơi ồn ào nhất, lúc gặp khó khăn nhất trong cuộc đời, ta vẫn thấy lòng mình thanh thản, không gợn chút bâng khuâng.
Cuộc sống đầy dẫy những bộn bề lo toan, phiền muộn, ước mong, khá nhiều chuyện phải làm, nhiều việc phải giải quyết, quá nhiều người để yêu thương, nhiều thứ để bận tâm, liệu mình có đủ sức để giữ cho mình một trái tim và một tâm hồn bình yên?
Mong sao có thể sống trọn vẹn mỗi ngày nơi chốn vô thường này, nơi mà mọi thứ đều chuyển động theo cách riêng của nó và chắc chắn rồi, mình và bạn đang cùng chuyển động nhịp nhàng từng phách từng phách một với nó đấy thôi!
SMLT, spc
(Tham khảo: Ngoisao.net)
Thứ Sáu, 9 tháng 8, 2013
QUÊ HƯƠNG
Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ "Ai bảo chăn trâu là khổ'' Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao
Những ngày trốn học Đuổi bướm cầu ao Mẹ bắt được... Chưa đánh roi nào đã khóc! Có cô bé nhà bên Nhìn tôi cười khúc khích...
Blog của mình có vấn đề rùi,,,,báo lỗi "Error on page", không post bài được nữa, phải làm sao đây? tạo blog mới????
Thứ Bảy, 27 tháng 7, 2013
TƯỞNG NHỚ MỘT TUẦN WANBI TUẤN ANH QUA ĐỜI.
WANBI KHÔNG CÒN NỮA, NHƯNG WANBI VẪN HIỆN DIỆN TRONG LÒNG MỌI NGƯỜI. MẶC DÙ TRONG LÚC BỊ U NÃO VÀ HAI CON MẮT ĐANG BỊ HƯ DẦN, TUẤN ANH VẪN RẤT LẠC QUAN, VẪN QUAN TẤM ĐẾN NHỮNG SỐ PHẬN BẤT HẠNH CỦA CÁC EM BÉ BỊ UNG THƯ, VÀ WANBI ĐÃ LÀM MỘT CỬ CHỈ RẤT CAO CẢ, LÀ TRÍCH MỘT SỐ TIỀN CHỮA BỆNH CỦA MÌNH CHO CÁC EM. CẦU NGUYỆN CHO WANBI VÀ CÁM ƠN NGHĨA CỬ CAO ĐẸP CỦA WANBI. SMLT SPC
NHẬT KÝ CÀ MAU(TIẾP THEO)
Ngày15.06
Đang dạy học trong lớp, con thoáng thấy 3 đứa con trai lớp Bao Đồng ra đầu cầu ngồi ngóng kẻ qua người lại giữa trời nắng. Mình ngạc nhiên, bỏ lớp một mình, vội vàng ra gặp và hỏi. Nó trả lời là bị Dì Thanh phạt, không cho vô lớp. Mình bảo nó vào xin lỗi, lát sau thấy nó vào, mình an tâm,,,,không ngờ, 15 phút sau, Dì Thanh báo cho mình biết ba thằng nhóc bỏ đi chơi rồi. Mình lo lắng,,,,ở đây bốn bề toàn là sông nước, không biết nó đi cách nào, xuồng thì còn đó,,,,cách đây ba hôm một trong ba đứa này chở thêm 4 đứa khác đi học vừa bị lật xuồng, may mà hôm đó nước ròng, nếu không cũng không biết chuyện gì sẽ xảy ra. Mình vừa lo lắng, vừa giận các em, vừa giận dì Thanh, bởi vì chỉ biết chơi với các em thôi chứ chưa biết nghiêm khắc để dạy các em nên nhiều khi các em không biết sợ. Còn 3 em kia thì quá vô tư, tự động bỏ đi chơi như vậy, không hề báo cho ai một tiếng. Khi các em đến nhà thờ học giáo lý là mình co trách nhiệm về nó cho đến chiều, nó có chuyện gì thì mình ăn nói làm sao đây. Mình cảm thấy bất an, nhưng không thể bỏ lớp đi tìm nó được, vì mỗi người dạy hai lớp, giảng bài cho lớp này xong, cho nó ngồi học bài hoặc làm bài rồi chạy qua giảng cho lớp kia, nếu mà bỏ lớp đi thì chắc là nó thành cái chợ mất. Mình gọi điện báo cho gia đình các em, báo cho ông trùm, để mọi người giúp mình đi tìm các em. Ráng cho đến giờ ăn các em giáo lý ăn trưa rồi đi ngủ, mình ăn vội vàng rồi đứng dậy, dẫn theo một đứa học trò khác, biểu nó dẫn đường đi tìm. Mình vừa đi vừa cầu nguyện, hỏi dò thằng bé đi chung với mình đoán xem tụi nó đi đâu, nó bảo, chắc đi tiệm Net rồi dì ơi, cách đây khá xa, chắc phải đi xuồng. Nhưng thằng bé này mới chỉ 11tuổi, mình không cho nó lái đò, đành kêu nó lội bộ, men theo đằng sau nhà người ta ở dọc theo con kênh. Mới đi được khoảng 500m thì thằng bé phát hiện ra, 3 nhóc kia đang nằm nghêu ngao trên thềm và trên võng của một căn nhà lá của một người lương mình không quen biết. Tìm được nó, mình không nhịn nổi nữa, đứng từ đằng xa quát lên: Làm cái gì mà giờ này còn ở đây. Giận quá thì mình nói vậy thôi, chứ thật ra mình rất mừng vì nó không đi chơi game như mình nghĩ. Nghe tiếng mình, 3 thằng giật phắt dậy, hốt hoảng: Cái gì vậy Soeur? Trời ơi mình lo cho nó từ hồi sáng tới giờ, vậy mà nó làm như không hề có chuyện gì xảy ra. Mình hỏi: Bỏ lớp đi chơi hồi sáng tới giờ mà không biết gì sao, không nói gì hết, bước ra khỏi nhà này và về nhà thờ ngay. Ba thằng con trai to lồng ngồng vậy mà líu ríu đi về, không dám hó hé, mấy người xung quanh ra cửa quan sát mình hồi nãy giờ mà mình không hay. Chiều nay mình sẽ tính tội, bây giờ phải cho nó ăn cái đã.
Ban chiều, mình đang đọc kinh chiều, nghe ngoài sân tiếng con nít khóc, rồi tiếng người lớn nói to. Mình ra sân, thì ra một ông kia đang đánh thằng nhỏ cháu ngoại, đánh xong dẫn qua bà phước nhờ bà phước dạy dùm vì nó mới có 4 tuổi mà hỗn quá sức, ông này cũng người lương, ông bắt thằng nhỏ khoanh tay ngồi ở góc nhà, rồi ổng về, để thằng nhóc lại cho các soeurs. Chắc là ông này có mục kích chuyện hồi sáng!
SMLT spc
Thứ Hai, 15 tháng 7, 2013
HỒI KÝ MỘT CHUYẾN ĐI 30/05-01/07/2013
Sau 8 tháng huấn luyện tại nhà Tiền tập, tháng cuối cùng các em Tiền Tập lên đường đi thực tế, các em vẫn thường gọi là “Mùa Hè Xanh SPC’. Điểm đến của các em là vùng cao nguyên, hoặc vùng sâu vùng xa, nơi không có cộng đoàn của dòng, tại đó, các em được chia thành nhóm, sống chung với người dân bản địa, làm việc mục vụ theo nhu cầu của họ. Năm nay, chúng con quyết định đi Cà Mau, phái đoàn của chúng con gồm 16 em tiền Thỉnh Sinh và 5 Srs đồng hành. Khởi hành vào lúc 8h45 tối từ Sàigòn, chiếc xe trực chỉ thành phố Cà Mau và chúng con ‘cập bến’ vào lúc 3h45 sáng tại nhà thờ Bảo Lộc.
Từ đó, đoàn chúng con chia tay nhau, vì chúng con thành năm nhóm, và các linh mục từ các giáo điểm đến đón các nhóm đến giáo điểm của mình. Giáo điểm nào nằm trên đất liền thì đi bằng xe, riêng giáo điểm Rạch Gốc và Xẻo Lá là hai giáo điểm xa nhất, cách Cà Mau khoảng 90km đường sông, phải đi bằng xe và bằng xuồng mới tới nơi.
Nhóm Xẻo Lá gồm 3 chị em, một Soeur và hai em TTS, không ai trong nhóm tưởng tượng là từcà Mau đến Xẻo Lá phải di chuyển nhiều lần như thế, may mà không mang theo đồ đạc nhiều, vậy mà mỗi lần đổi phương tiện vẫn cảm thấy khó khăn. Chuyến đầu tiên lấy xe taxi từ nhà thờ Bảo Lộc đến bến phà Cà Mau, từ bến tàu này, chúng con lấy tàu cao tốc đi Rạch Gốc. Gọi là tàu cao tốc, nhưng thật sự đó là chiếc tàu nhỏ, chứa khoảng 20 người, với mái che rất thấp, khiến người cao khoảng 1m30 là đã phải cúi khum xuống mới có thể đi vào được. Ngoài hành lý cá nhân, tất cả đồ đạc phải cột trên mui tàu, trời bắt đầu mưa lâm râm. Sau hơn 2g đồng hồ, tàu đến Rạch Gốc, xuống bến Rạch gốc, chúng con chuyển đồ tới một nhà giáo dân ở Rạch gốc, ở đó đợi xuồng của giáo điểm Xẻo Lá đến đón. Vừa tới Rạch gốc, trời mưa như trút nước, bao nhiêu thùng đồ bắt đầu ướt mem và mấy trăm cuốn tập mang theo bị nước mưa tạt ướt và cong góc hết. Ngồi trú mưa rất lâu, cuối cùng người lái xuồng Xẻo Lá cũng đã tới, đợi lúc vừa ráo mưa, 3 chị em lại khệ nệ chuyển đồ đạc từ nhà xuống xuồng để đến Xẻo Lá.
Khoảng 30phút sau, chúng con đến Xẻo Lá vào khoảng 12h30, một cảnh tượng rất cảm động hiện ra dưới mắt, một ngôi nhà nguyện bé nhỏ, một nửa lợp lá dừa, nửa bằng tôn, thấp lụp xụp, kế bên là ngôi nhà xứ nhỏ tí xíu cũng lụp xụp như thế. Hôm đó, một số giáo dân đến làm việc cho nhà thờ, họ ngồi bệt trước thềm nhà thờ để ăn trưa trong cảnh mưa dầm ẩm thấp. Mọi người mừng rỡ và rất thân thiện đón các ‘dì’, trong hoàn cảnh ướt át, thiếu thốn nhưng rất ấm áp tình người.
Đây là một giáo điểm trong 4 giáo điểm thuộc họ đạo Kinh Nước Lên của Lm Châu Hoàng Ngọc. Sống tại vùng truyền giáo này mới hiểu được những khó khăn vất vả của các cha truyền giáo ở đây. Cha Ngọc cùng với cha phó phụ trách giáo xứ của mình và 4 giáo điểm: Năm Căn, Rạch Gốc, Xẻo Lá và Đất Mũi, đây là những giáo điểm xa nhất của Cà Mau và là phần đất cuối cùng của dải đất Việt Nam. Vì vậy, giáo dân ở đây không có thánh lễ, họ chỉ có được mỗi lễ Chúa Nhật đã là niềm hạnh phúc lớn lao lắm rồi. Người dân ở đây đa số là người Bắc đi kinh tế mới khoảng vài chục năm trở lại đây, họ là dân có một truyền thống đạo đức tốt đẹp và có một đời sống đức tin vững mạnh, vùng này cũng có một vài gia đình người Nam sống ở đây từ lâu, nhưng đa số những người này là người lương. Dân Xẻo Lá sống thưa thớt, hẻo lánh, trên đường từ Rạch Gốc về Xẻo Lá, có thể quan sát các gia đình lam nhà hai bên bờ kênh, những ngôi nhà lá đơn sơ, lợp và che bằng lá dừa nước, thỉnh thoảng mới thấy một ngôi nhà bằng tôn hoặc xây tường xi măng.
Từ giáo điểm bé nhỏ này, với những con người nghèo, đơn sơ và bé nhỏ, chúng con bắt tay ngay vào công việc của mình.