Thứ Năm, 23 tháng 5, 2013

Thứ Sáu, 10 tháng 5, 2013

NGÀY CỦA MẸ
MONG MẸ TRONG MƠ

Sau những tháng ngày xuôi ngược
Con muốn được trở về bên mẹ ấm êm
Thèm một lần thôi
Nghe tiếng mẹ gọi tên
Con lại bé trong vòng tay của mẹ

Thèm một lần ngủ quên đâu đó
Chiếc giường và
Căn gác nhỏ
Tỉnh dậy, vẫn có mẹ  ở bên
Giọt nắng ngoài hiên
Rọi vào mắt nhớ
Kí ức ngày xưa
bong bóng vỡ tan rồi

Thèm được một lần lại thấy
Dáng mẹ hao gầy sau khung cửa chờ con
“Nếu có đi vòng quả đất tròn
Người mong mỏi con chắc chắn không ai ngoài mẹ”,,,,


(Huệ Hương)




PS: Ngày mai là ngày của Mẹ, nhớ mẹ thật nhiều, muốn nói với mẹ và nói về mẹ nhiều điều, nhưng hình như khi cảm xúc càng nhiều, thì càng không diễn tả được. Con không biết làm thơ, đành mượn một đoạn thơ của người khác đễ diễn tả tâm tình vậy, biết chắc rằng, mẹ chẳng bao giờ đọc được nhưng dòng này, nhưng con tin rằng, nơi phương trời xa vời vợi ấy, mẹ vẫn nghe và vẫn cảm nhận được tất cả, vì hương vị tình yêu rất thiêng liêng, nó sẽ bay đi khắp nơi và sẽ hiện diện bên cạnh người mình yêu thương.
Cầu xin Chúa cho Mẹ luôn an vui, khỏe mạnh, hạnh phúc bên con cháu, trường thọ và thánh thiện.
MLT spc

Chủ Nhật, 5 tháng 5, 2013

VÀ TÔI CŨNG YÊU EM,,,,

        Khán giả Đài Truyền hình và cư dân mạng trong những tuần vừa qua đều xôn xao với cái tên DƯƠNG QUYẾT THẮNG, một bạn sinh viên xứ Nghệ, do một tai nạn, mất hai cánh tay, đã lọt vào vòng chung kết chương trình Vietnam’s Got Talent. Điều làm cho mọi người xúc động đó là hành trình vươn lên của Thắng từ bi kịch cuộc đời. Không còn hai bàn tay, nhưng Thắng đã chơi đàn một cách điệu nghệ và hát với tất cả niềm đam mê trong suốt chương trình. Song song với tài năng đặc biệt này, Thắng còn biết chọn lựa những ca khúc rất có ý nghĩa và chuyển tải một cách nhẹ nhàng sứ điệp của bài hát vào lòng người.

       Qua một cuộc phỏng vấn, Thắng cho biết anh đã tìm lại được nghị lực để đứng dậy và vươn lên khi được đọc cuốn sách CUỘC SỐNG KHÔNG GIỚI HẠN của NickVujivic,chàng trai đã từng làm cho cả thế giới ngưỡng mộ, và chính cuốn sách này đã làm thức tỉnh thế giới. Câu chuyện kỳ diệu về cuộc đời của một anh đã đem lại bao niềm hy vọng cho giới trẻ trên khắp các châu lục.

    Giới trẻ Việt Nam đang nô nức chờ đón Nick đến thăm vào tháng 05/2013, hy vọng qua đời sống của Nick, mọi người được chuyển tải một khát vọng sống thật mãnh liệt.
Khi xem Dương Quyết Thắng hát, bạn sẽ đọc ra nơi người trẻ ấy một sức sống mãnh liệt, một tình yêu nồng nàn dành cho cuộc đời và cho mọi người,,,,
SMLT spc

Thứ Bảy, 4 tháng 5, 2013

Thơ,,,,thẩn,,,

SỰ TÍCH 'CON GÁI'

Xưa kia ở tuốt trên trời

Ngọc Hoàng Thượng Đế thảnh thơi thấy buồn

Sai bắt một con chuồn chuồn

Xịt vô 10 lít nước tương đem hầm

Bỏ vô một kí ớt bằm

Chanh chua 6 trái, me dầm 7 tô

Nước mắt cá sấu 8 tô

Dịu dàng chút xíu, 8 tô dữ chằn

Nêm thêm 9 chú lăng quăng

Mít khô, mít ướt, cằn nhằn, ghen tuông

Hai trăm (gr) nhõng nhẽo giận hờn

Mụn cám, mụn bọc, mụn cơm, mụn đề

Ngọc Hoàng hứng chí... hề hề

"Con này hoàn tất khỏi chê chỗ nào"

Sai Thiên Lôi lấy bột nhào

Bắc Đẩu canh lửa, Nam Tào quạt than

Bỗng nhiên một tiếng nổ vang

Thế rồi "con ấy" nhẹ nhàng bay ra

Bèn đặt tên là "EVA"

Còn gọi "con gái" hay là "Cô em"
 
Nguồn:
http://cuoi.xitrum.net/
MÙI VỊ....SÀI GÒN!!!



Ngày 01/05 hằng năm là lễ bế mạc khóa Hướng dẫn Linh Thao và Đồng hành V do các cha Dòng Tên tổ chức. Là học viên của khóa này, dĩ nhiên là mình có mặt rồi. Lễ bế giảng năm nay tổ chức tại tổ ấm Ngũ Phúc, Hố Nai. Từ sáng sớm, các anh chị của các khóa học trước và của khóa học mới đều có mặt.

Đã một năm rồi mới gặp nhau, ai cũng vui, vì ít ra, năm ngoái, mọi người đã có dịp sống chung với nhau hai tháng như con của một mẹ Âu Cơ, trong một gia đình ấm cúng: cùng ăn, cùng học, cùng nấu bếp, cùng quét nhà, làm tất tần tật, từ soeurs đến thầy,,,cho đến cha cũng làm luôn.

Sáng hôm ấy, mình đi sớm, vì mình tự nguyện đi xe bus, từ ngày về Việt Nam đến nay, mình yêu xe bus lạ lùng(hihihhh,,,,điều mà trước đây mình sợ nhất), vì nếu so sánh với xe bus Roma thì xe bus Sàigòn có đôi chút ‘đáng yêu’ hơn. Từ Quận I đến Hố Nai, gần hai tiếng đồng hồ, nhưng mình chỉ cần đón một chiếc từ cổng nhà mình chạy thẳng đến nơi mình phải đến. Dễ quá!!!tha hồ mà ngủ…..
Nghi thức diễn ra ngắn gọn, ý nghĩa, với sự có mặt của Cha Giám Tỉnh, Cha Đặc trách khóa học, Cha giám tập Dòng Tên và một số cha giáo. Khi đến nghi thức trao giấy chứng nhận và sai đi, cha Đặc trách để sót giấy chứng nhận của mình ở đâu khong biết và tìm hoài hông thấy,,,,cha bối rối vô cùng, vì cha không ngờ,,,,thế là mình được trao giấy chứng nhận và sai đi trong thánh lễ,,,một mình thôi,,có lẽ là ‘hàng độc’ rồi,,,hay là Gióp đây????

Sau bữa cơm thân tình với mọi người, mình ra về, các chị em mỗi người đi một nẻo: kẻ ở lại học, người thì đi linh thao, tôi về một mình, đứng đợi xe bus một mình dưới trời nắng, nhớ lại những ngày đợi bus ở Rôma, nhờ những ngày ấy mà hôm nay mình thuộc loại ‘lì đòn’ trong việc đợi xe. Chẳng bao lâu xe bus của mình đã tới, Chúa ơi,,,,, chật ních người, nhưng cũng phải lên thôi,,,vì hôm nay là ngày lễ, đoạn đường này lại hướng về Suối Tiên, thế là giữa cái nắng và nóng kinh khủng của Sàigòn, mọi người bắt đầu bị nướng trong cái xe bus này. Sự nóng nực và hơi người khiến mình ngộp thở, còn đâu cái ‘đáng yêu’ của xe bus Sàigòn nữa,,,,gần một tiếng đồng hồ sau, có một vài người xuống, dãy ghế cuối cùng có chỗ trống, một em sinh viên có lẽ là công giáo, mỉm cười mời mình ngồi,,,vừa ngồi xuống, mình phát hiện ra cái ông bạn ngồi bên cạnh là một bợm nhậu đã say bí tỉ, dép quăng lung tung, miệng thì nói lảm nhảm, mùi hôi rượu nồng nặc, mình định đứng dậy nhưng chỗ đứng của mình đã bị người ta chiếm, thế là phải ‘chấp nhận thương đau’ thôi, mình và em sinh viên kia ngồi chịu trận cho tới Hàng Xanh thì ông bạn say xỉn được mời xuống, cả xe thở phào nhẹ nhõm,,,
Vậy mới gọi là Sàigòn chứ, thanh lịch, kiêu sa, lộng lẫy, thơ mộng, sang trọng, nhưng cũng ồn ào, chụp giựt, ngộp thở, dơ dáy,,vậy mà những người đi xa, không ít lần nghĩ về Sàigòn với nỗi nhớ da diết. Có đi xe bus mới nếm được hết mùi của Sàigòn bạn ạ. Hãy thử nhé,,,
SMLT spc