TƯỞNG NHỚ MỘT TUẦN WANBI TUẤN ANH QUA ĐỜI.
WANBI KHÔNG CÒN NỮA, NHƯNG WANBI VẪN HIỆN DIỆN TRONG LÒNG MỌI NGƯỜI.
MẶC DÙ TRONG LÚC BỊ U NÃO VÀ HAI CON MẮT ĐANG BỊ HƯ DẦN, TUẤN ANH VẪN RẤT LẠC QUAN, VẪN QUAN TẤM ĐẾN NHỮNG SỐ PHẬN BẤT HẠNH CỦA CÁC EM BÉ BỊ UNG THƯ, VÀ WANBI ĐÃ LÀM MỘT CỬ CHỈ RẤT CAO CẢ, LÀ TRÍCH MỘT SỐ TIỀN CHỮA BỆNH CỦA MÌNH CHO CÁC EM. CẦU NGUYỆN CHO WANBI VÀ CÁM ƠN NGHĨA CỬ CAO ĐẸP CỦA WANBI.
SMLT SPC
Mỗi ngày sống là một trang giấy mới, mới tinh khôi. Hãy cùng Chúa viết vào đó những gì ý nghĩa nhất và những gì mà bạn tâm đắc nhất.
Thứ Bảy, 27 tháng 7, 2013
NHẬT KÝ CÀ MAU (TIẾP THEO)
Ngày15.06 

Đang dạy học trong lớp, con thoáng thấy 3 đứa con trai lớp Bao Đồng ra đầu cầu ngồi ngóng kẻ qua người lại giữa trời nắng. Mình ngạc nhiên, bỏ lớp một mình, vội vàng ra gặp và hỏi. Nó trả lời là bị Dì Thanh phạt, không cho vô lớp. Mình bảo nó vào xin lỗi, lát sau thấy nó vào, mình an tâm,,,,không ngờ, 15 phút sau, Dì Thanh báo cho mình biết ba thằng nhóc bỏ đi chơi rồi. Mình lo lắng,,,,ở đây bốn bề toàn là sông nước, không biết nó đi cách nào, xuồng thì còn đó,,,,cách đây ba hôm một trong ba đứa này chở thêm 4 đứa khác đi học vừa bị lật xuồng, may mà hôm đó nước ròng, nếu không cũng không biết chuyện gì sẽ xảy ra. Mình vừa lo lắng, vừa giận các em, vừa giận dì Thanh, bởi vì chỉ biết chơi với các em thôi chứ chưa biết nghiêm khắc để dạy các em nên nhiều khi các em không biết sợ. Còn 3 em kia thì quá vô tư, tự động bỏ đi chơi như vậy, không hề báo cho ai một tiếng. Khi các em đến nhà thờ học giáo lý là mình co trách nhiệm về nó cho đến chiều, nó có chuyện gì thì mình ăn nói làm sao đây. Mình cảm thấy bất an, nhưng không thể bỏ lớp đi tìm nó được, vì mỗi người dạy hai lớp, giảng bài cho lớp này xong, cho nó ngồi học bài hoặc làm bài rồi chạy qua giảng cho lớp kia, nếu mà bỏ lớp đi thì chắc là nó thành cái chợ mất. Mình gọi điện báo cho gia đình các em, báo cho ông trùm, để mọi người giúp mình đi tìm các em. Ráng cho đến giờ ăn các em giáo lý ăn trưa rồi đi ngủ, mình ăn vội vàng rồi đứng dậy, dẫn theo một đứa học trò khác, biểu nó dẫn đường đi tìm. Mình vừa đi vừa cầu nguyện, hỏi dò thằng bé đi chung với mình đoán xem tụi nó đi đâu, nó bảo, chắc đi tiệm Net rồi dì ơi, cách đây khá xa, chắc phải đi xuồng. Nhưng thằng bé này mới chỉ 11tuổi, mình không cho nó lái đò, đành kêu nó lội bộ, men theo đằng sau nhà người ta ở dọc theo con kênh. Mới đi được khoảng 500m thì thằng bé phát hiện ra, 3 nhóc kia đang nằm nghêu ngao trên thềm và trên võng của một căn nhà lá của một người lương mình không quen biết. Tìm được nó, mình không nhịn nổi nữa, đứng từ đằng xa quát lên: Làm cái gì mà giờ này còn ở đây. Giận quá thì mình nói vậy thôi, chứ thật ra mình rất mừng vì nó không đi chơi game như mình nghĩ. Nghe tiếng mình, 3 thằng giật phắt dậy, hốt hoảng: Cái gì vậy Soeur? Trời ơi mình lo cho nó từ hồi sáng tới giờ, vậy mà nó làm như không hề có chuyện gì xảy ra. Mình hỏi: Bỏ lớp đi chơi hồi sáng tới giờ mà không biết gì sao, không nói gì hết, bước ra khỏi nhà này và về nhà thờ ngay. Ba thằng con trai to lồng ngồng vậy mà líu ríu đi về, không dám hó hé, mấy người xung quanh ra cửa quan sát mình hồi nãy giờ mà mình không hay. Chiều nay mình sẽ tính tội, bây giờ phải cho nó ăn cái đã.
Ban chiều, mình đang đọc kinh chiều, nghe ngoài sân tiếng con nít khóc, rồi tiếng người lớn nói to. Mình ra sân, thì ra một ông kia đang đánh thằng nhỏ cháu ngoại, đánh xong dẫn qua bà phước nhờ bà phước dạy dùm vì nó mới có 4 tuổi mà hỗn quá sức, ông này cũng người lương, ông bắt thằng nhỏ khoanh tay ngồi ở góc nhà, rồi ổng về, để thằng nhóc lại cho các soeurs. Chắc là ông này có mục kích chuyện hồi sáng!
SMLT spc
Thứ Hai, 15 tháng 7, 2013
HỒI KÝ MỘT CHUYẾN ĐI
30/05-01/07/2013
Sau 8 tháng huấn luyện tại nhà Tiền tập, tháng cuối cùng các em Tiền Tập lên đường đi thực tế, các em vẫn thường gọi là “Mùa Hè Xanh SPC’. Điểm đến của các em là vùng cao nguyên, hoặc vùng sâu vùng xa, nơi không có cộng đoàn của dòng, tại đó, các em được chia thành nhóm, sống chung với người dân bản địa, làm việc mục vụ theo nhu cầu của họ. Năm nay, chúng con quyết định đi Cà Mau, phái đoàn của chúng con gồm 16 em tiền Thỉnh Sinh và 5 Srs đồng hành. Khởi hành vào lúc 8h45 tối từ Sàigòn, chiếc xe trực chỉ thành phố Cà Mau và chúng con ‘cập bến’ vào lúc 3h45 sáng tại nhà thờ Bảo Lộc.
Từ đó, đoàn chúng con chia tay nhau, vì chúng con thành năm nhóm, và các linh mục từ các giáo điểm đến đón các nhóm đến giáo điểm của mình. Giáo điểm nào nằm trên đất liền thì đi bằng xe, riêng giáo điểm Rạch Gốc và Xẻo Lá là hai giáo điểm xa nhất, cách Cà Mau khoảng 90km đường sông, phải đi bằng xe và bằng xuồng mới tới nơi.
Nhóm Xẻo Lá gồm 3 chị em, một Soeur và hai em TTS, không ai trong nhóm tưởng tượng là từ cà Mau đến Xẻo Lá phải di chuyển nhiều lần như thế, may mà không mang theo đồ đạc nhiều, vậy mà mỗi lần đổi phương tiện vẫn cảm thấy khó khăn. Chuyến đầu tiên lấy xe taxi từ nhà thờ Bảo Lộc đến bến phà Cà Mau, từ bến tàu này, chúng con lấy tàu cao tốc đi Rạch Gốc. Gọi là tàu cao tốc, nhưng thật sự đó là chiếc tàu nhỏ, chứa khoảng 20 người, với mái che rất thấp, khiến người cao khoảng 1m30 là đã phải cúi khum xuống mới có thể đi vào được. Ngoài hành lý cá nhân, tất cả đồ đạc phải cột trên mui tàu, trời bắt đầu mưa lâm râm. Sau hơn 2g đồng hồ, tàu đến Rạch Gốc, xuống bến Rạch gốc, chúng con chuyển đồ tới một nhà giáo dân ở Rạch gốc, ở đó đợi xuồng của giáo điểm Xẻo Lá đến đón. Vừa tới Rạch gốc, trời mưa như trút nước, bao nhiêu thùng đồ bắt đầu ướt mem và mấy trăm cuốn tập mang theo bị nước mưa tạt ướt và cong góc hết. Ngồi trú mưa rất lâu, cuối cùng người lái xuồng Xẻo Lá cũng đã tới, đợi lúc vừa ráo mưa, 3 chị em lại khệ nệ chuyển đồ đạc từ nhà xuống xuồng để đến Xẻo Lá.
Khoảng 30phút sau, chúng con đến Xẻo Lá vào khoảng 12h30, một cảnh tượng rất cảm động hiện ra dưới mắt, một ngôi nhà nguyện bé nhỏ, một nửa lợp lá dừa, nửa bằng tôn, thấp lụp xụp, kế bên là ngôi nhà xứ nhỏ tí xíu cũng lụp xụp như thế. Hôm đó, một số giáo dân đến làm việc cho nhà thờ, họ ngồi bệt trước thềm nhà thờ để ăn trưa trong cảnh mưa dầm ẩm thấp. Mọi người mừng rỡ và rất thân thiện đón các ‘dì’, trong hoàn cảnh ướt át, thiếu thốn nhưng rất ấm áp tình người.
Đây là một giáo điểm trong 4 giáo điểm thuộc họ đạo Kinh Nước Lên của Lm Châu Hoàng Ngọc. Sống tại vùng truyền giáo này mới hiểu được những khó khăn vất vả của các cha truyền giáo ở đây. Cha Ngọc cùng với cha phó phụ trách giáo xứ của mình và 4 giáo điểm: Năm Căn, Rạch Gốc, Xẻo Lá và Đất Mũi, đây là những giáo điểm xa nhất của Cà Mau và là phần đất cuối cùng của dải đất Việt Nam . Vì vậy, giáo dân ở đây không có thánh lễ, họ chỉ có được mỗi lễ Chúa Nhật đã là niềm hạnh phúc lớn lao lắm rồi. Người dân ở đây đa số là người Bắc đi kinh tế mới khoảng vài chục năm trở lại đây, họ là dân có một truyền thống đạo đức tốt đẹp và có một đời sống đức tin vững mạnh, vùng này cũng có một vài gia đình người Nam sống ở đây từ lâu, nhưng đa số những người này là người lương. Dân Xẻo Lá sống thưa thớt, hẻo lánh, trên đường từ Rạch Gốc về Xẻo Lá, có thể quan sát các gia đình lam nhà hai bên bờ kênh, những ngôi nhà lá đơn sơ, lợp và che bằng lá dừa nước, thỉnh thoảng mới thấy một ngôi nhà bằng tôn hoặc xây tường xi măng.
Từ giáo điểm bé nhỏ này, với những con người nghèo, đơn sơ và bé nhỏ, chúng con bắt tay ngay vào công việc của mình.
(còn tiếp)
SMLT spc
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)